賦新題得蘭生野徑詩

南北朝 張正見
披襟出蘭畹,命酌動幽心。鋤罷還開路,歌喧自動琴。 華燈共影落,芳杜雜花深。莫言閒徑里,遂不斷黃金。
jīn chū lán wǎn   mìng zhuó dòng yōu xīn chú hái kāi   xuān dòng qín
huá dēng gòng yǐng luò   fāng huā shēn yán xián jìng   suì duàn huáng jīn