賦吳守友石台

宋代 胡寅
南圃繚粉牆,幽徑便蠟屐。 蒙然遇高蔭,炎景不予赫。 天成一高坫,為印子云宅。 大藤如虬龍,陟降蜿尾脊。 青冥搴茂葉,何異張翠帟。 想見春風時,紫蕊濃可摘。 富哉他山骨,輦致羅鐵碧。 或如爨桐斷,或若林筍刺。 或如五老拳,或若太華擘。 或如虎方踞,或若羱欲躑。 或崎難著足,或坦可敷席。 或倚以憩憊,或坐以對弈。 廣輪兩拓手,叢秀不迫窄。 何須狻猊座,方丈出戲劇。 況論芥子中,不與須彌隔。 有之則似之,知君介如石。 石中有良玉,終古不變易。 茲游謝蘭亭,何用嘆陳跡。
nán liáo fěn qiáng   yōu jìng biàn 便  
méng rán gāo yīn   yán jǐng  
tiān chéng gāo diàn   wèi yìn zi yún zhái  
téng qiú lóng   zhì jiàng wān wěi  
qīng míng qiān mào   zhāng cuì  
xiǎng jiàn chūn fēng shí   ruǐ nóng zhāi  
zāi shān   niǎn zhì luó tiě  
huò cuàn tóng duàn   huò ruò lín sǔn  
huò lǎo quán   huò ruò tài huá bāi  
huò fāng   huò ruò yuán zhí  
huò nán zhù   huò tǎn  
huò bèi   huò zuò duì  
guǎng lún liǎng shǒu   cóng xiù zhǎi  
suān zuò   fāng zhang chū  
kuàng lùn jiè zhōng    
yǒu zhī shì zhī   zhī jūn jiè shí  
shí zhōng yǒu liáng   zhōng biàn  
yóu xiè lán tíng   yòng tàn chén