撫水仙操

宋代 章甫
偶爾理絲桐,如逢海山翁。情移山盡處,韻入水流中。 一曲神洲到,孤帆世界空。先生化工意,隨興引仙風。
ǒu ěr tóng   féng hǎi shān wēng qíng shān jǐn chù   yùn shuǐ liú zhōng
shén zhōu dào   fān shì jiè kōng xiān sheng huà gōng   suí xīng yǐn xiān fēng