賦石昌言家五題其二白石寒樹屏

宋代 梅堯臣
名畫不復生,古魂埋地底。 技能無所發,騁巧嶄岩里。 纖纖掃蒼林,坡岸分迤邐。 近可筆發窺,遠若風霾起。 遂令眾畫師,一點不可毀。 我今會石家,飲酒酒復美。 雖不見綠珠,見此差可喜。 愁逢暴謔人,漬墨書不已。
míng huà shēng   hún mái  
néng suǒ   chěng qiǎo zhǎn yán  
xiān xiān sǎo cāng lín   àn fēn  
jìn kuī   yuǎn ruò fēng mái  
suì lìng zhòng huà shī   diǎn huǐ  
jīn huì shí jiā   yǐn jiǔ jiǔ měi  
suī jiàn zhū   jiàn chā  
chóu féng bào xuè rén   shū