芙蓉園為用晦賦
桃李媚春陽,容澤不終持。松柏雖後凋,誰為發華姿。
神飆自西來,百卉俱變衰。感此亭亭質,皎然溪之湄。
綠葉凌勁霜,朱華然素漪。君子含章美,脩尚不傅時。
衡廬藩茲植,聊用以自怡。
táo
桃
lǐ
李
mèi
媚
chūn
春
yáng
陽
,
róng
容
zé
澤
bù
不
zhōng
終
chí
持
sōng
。
bǎi
松
suī
柏
hòu
雖
diāo
後
shuí
凋
,
wèi
誰
fā
為
huá
發
zī
華
姿
。
shén
神
biāo
飆
zì
自
xī
西
lái
來
,
bǎi
百
huì
卉
jù
俱
biàn
變
shuāi
衰
gǎn
。
cǐ
感
tíng
此
tíng
亭
zhì
亭
jiǎo
質
,
rán
皎
xī
然
zhī
溪
méi
之
湄
。
lǜ
綠
yè
葉
líng
凌
jìn
勁
shuāng
霜
,
zhū
朱
huá
華
rán
然
sù
素
yī
漪
jūn
。
zi
君
hán
子
zhāng
含
měi
章
xiū
美
,
shàng
脩
bù
尚
fù
不
shí
傅
時
。
héng
衡
lú
廬
fān
藩
zī
茲
zhí
植
,
liáo
聊
yòng
用
yǐ
以
zì
自
yí
怡
。