芙蓉池亭
仲冬多美曝,散步有餘真。
老樹槎牙晚,初花的爍春。
清歌動落日,遠岫得幽人。
空返無佳句,知為暮靄嗔。
zhòng
仲
dōng
冬
duō
多
měi
美
pù
曝
,
sàn
散
bù
步
yǒu
有
yú
余
zhēn
真
。
lǎo
老
shù
樹
chá
槎
yá
牙
wǎn
晚
,
chū
初
huā
花
de
的
shuò
爍
chūn
春
。
qīng
清
gē
歌
dòng
動
luò
落
rì
日
,
yuǎn
遠
xiù
岫
dé
得
yōu
幽
rén
人
。
kōng
空
fǎn
返
wú
無
jiā
佳
jù
句
,
zhī
知
wèi
為
mù
暮
ǎi
靄
chēn
嗔
。