復熱

宋代 曾幾
墨雲行雨並成空,突兀彤雲在眼中。 瓜李不禁如許熱,蒲葵能得幾多風。 通宵看月坐還臥,竟日追涼西復東。 回首本無寒暑地,聽渠亭午汗珠融。
yún xíng bìng chéng kōng   tóng yún zài yǎn zhōng  
guā jīn   kuí néng duō fēng  
tōng xiāo kàn yuè zuò hái   jìng zhuī liáng 西 dōng  
huí shǒu běn hán shǔ   tīng tíng hàn zhū róng