浮丘道人招魂歌

宋代 汪元量
有客有客浮丘翁,一生能事今日終。 齧氈雪窖身不容,寸心耿耿摩蒼空。 睢陽臨難氣塞充,大呼南八男兒忠。 我公就義何從容,名垂竹帛生英雄。 嗚呼一歌兮歌無窮,魂招不來何所從。
yǒu yǒu qiū wēng   shēng néng shì jīn zhōng  
niè zhān xuě jiào shēn róng   cùn xīn gěng gěng cāng kōng  
suī yáng lín nàn sāi chōng   nán nán ér zhōng  
gōng jiù cóng róng   míng chuí zhú shēng yīng xióng  
qióng   hún zhāo lái suǒ cóng