賦墨梅

宋代 陳著
直放而為橫出之勁兮,瘦吐而為淡佇之馨。 羌寂寞以自韻兮,而萬里其流聲。 風霜之表神與次兮,明月在天水在下。 耿耿於其閒兮,於以觀我生之清明。
zhí fàng ér wèi héng chū zhī jìn   shòu ér wèi dàn zhù zhī xīn  
qiāng yùn   ér wàn liú shēng  
fēng shuāng zhī biǎo shén   míng yuè zài tiān shuǐ zài xià  
gěng gěng xián   guān shēng zhī qīng míng