佛米贊

宋代 饒節
時平主聖,萬國自靖。不殺而成,不征而正。矯矯虎臣,無所用命。 移將東南,介我佛會。久聞吾曹,念佛三昧。喑嗚叱吒,化為佛聲。 三令五申,易為佛名。一佛一米,為米三升。自升而斗,自斗而斛。 念之無窮,太倉不足。
shí píng zhǔ shèng   wàn guó jìng shā ér chéng   zhēng ér zhèng jiǎo jiǎo chén   suǒ yòng mìng
jiāng dōng nán   jiè huì jiǔ wén cáo   niàn sān mèi yīn chì zhà   huà wèi shēng
sān lìng shēn   wèi míng   wèi sān shēng shēng ér dòu   dòu ér
niàn zhī qióng   tài cāng