伏蒙秘閣張丈寵顧下邑並以長篇為貺降嘆之餘牽勉繼韻仰求斤削僭率皇恐

宋代 朱熹
向來滅跡東山東,閉門不問烏雌雄。門前有路向塵土,兩足未舉心先慵。 當時亦有車馬客,此意欲說嗟誰同。窮居聊復追仲蔚,篤論何必須劉龔。 平生故人子張子,相思安得長相從。每勞書疏問生死,坐想星宿羅心胸。 幾年持節漢水上,木牛流馬旌旗紅。君王輟饋思頗牧,外庸且訖來朝宗。 因能過我紫霄下,後乘載得珠簾櫳。蒼顏白髮應笑我,曷不飽臥陶窗風。 開樽鵝池水清激,下馬醮石煙空濛。須臾路轉山更好,摩天巨刃排雙峰。 少看銀河忽倒掛,直欲跳下清泠中。南臨匯澤共指點,縹緲貝闕浮珠宮。 公言平日愛登覽,到此一洗群山空。坐間為我出奇句,不用遠寄南飛鴻。 上言云泉足奇賞,下嘆契闊歡相逢。紛吾失腳墮世網,乃有此會寧天窮。 流光過眼驚昨夢,舊約回首羞塵容。明朝卻上煙艇去,滅沒萬頃追鳧翁。
xiàng lái miè dōng shān dōng   mén wèn xióng mén qián yǒu xiàng chén   liǎng wèi xīn xiān yōng
dāng shí yǒu chē   shuō jiē shuí tóng qióng liáo zhuī zhòng wèi   lùn liú gōng
píng shēng rén zhāng zi   xiāng ān zhǎng xiàng cóng měi láo shū shū wèn shēng   zuò xiǎng xīng xiù 宿 luó xīn xiōng
nián chí jié hàn shuǐ shàng   niú liú jīng hóng jūn wáng chuò kuì   wài yōng qiě lái zhāo zōng
yīn néng guò xiāo xià   hòu chéng zài zhū lián lóng cāng yán bái yīng xiào   bǎo táo chuāng fēng
kāi zūn é chí shuǐ qīng   xià jiào shí yān kōng méng zhuǎn shān gèng hǎo   tiān rèn pái shuāng fēng
shǎo kàn yín dào guà   zhí tiào xià qīng líng zhōng nán lín huì gòng zhǐ diǎn   piāo miǎo bèi quē zhū gōng
gōng yán píng ài dēng lǎn   dào qún shān kōng zuò jiān wèi chū   yòng yuǎn nán fēi hóng
shàng yán yún quán shǎng   xià tàn kuò huān xiāng féng fēn shī jiǎo duò shì wǎng   nǎi yǒu huì níng tiān qióng
liú guāng guò yǎn jīng zuó mèng   jiù yuē huí shǒu xiū chén róng míng cháo què shàng yān tǐng   miè wàn qǐng zhuī wēng