賦劉仲高高齋詩

宋代 饒節
先生言語妙天下,向來太學傳芬芳。當時品目入前輩,後生籍籍窺餘光。 立談一見便相可,交無新舊合則章。別來幾何歲月忙,我已三變變滄浪。 子才如許猶綠裳,宜參公卿升廟堂,何為高齋尚翱翔。 懸知公意非自高,自高自聖渠作狂。泰山北斗不自贊,瓊株玉樹絕否臧。 用則伊周冠百王,直道而行氣益昌。不用兩龔或退藏,直道而去括智囊。 用與不用俱徜徉,使婦無褌非吉祥。世人言高不著本,但欲困苦鄰飢尪。 不知舒捲重在我,尊為帝師初未妨。先生年來力學道,等觀窮達如炎涼。 屈伸有命不足論,要保胸中百鍊剛。
xiān sheng yán miào tiān xià   xiàng lái tài xué chuán fēn fāng dāng shí pǐn qián bèi   hòu shēng kuī guāng
tán jiàn biàn 便 xiāng   jiāo xīn jiù zhāng bié lái suì yuè máng   sān biàn biàn cāng làng
zi cái yóu shang   cān gōng qīng shēng miào táng   wéi gāo zhāi shàng áo xiáng
xuán zhī gōng fēi gāo   gāo shèng zuò kuáng tài shān běi dǒu zàn   qióng zhū shù jué zāng
yòng zhōu guān bǎi wáng   zhí dào ér xíng chāng yòng liǎng gōng huò tuì 退 cáng   zhí dào ér kuò zhì náng
yòng yòng cháng yáng   shǐ 使 kūn fēi xiáng shì rén yán gāo zhù běn   dàn kùn lín wāng
zhī shū juàn zhòng zài   zūn wèi shī chū wèi fáng xiān sheng nián lái xué dào   děng guān qióng yán liáng
shēn yǒu mìng lùn   yào bǎo xiōng zhōng bǎi liàn gāng