甫接榮森兄立秋詩索和已近重陽矣

清代 陳忠平
詩人懷抱最憐秋,吟斷寒宵未肯休。雁背遙馱千里夢,蘆花暗寫一湖愁。 經霜亂葉紅偏染,承露殘荷翠不流。記得登高曾有約,定將塊壘擲雲頭。
shī rén huái bào zuì lián qiū   yín duàn hán xiāo wèi kěn xiū yàn bèi yáo tuó qiān mèng   huā àn xiě chóu
jīng shuāng luàn hóng piān rǎn   chéng cán cuì liú de dēng gāo céng yǒu yuē   dìng jiāng kuài lěi zhì yún tóu