赴建安守泛舟游九曲

宋代 洪邁
武夷之山如畫圖,中有玉洞藏仙都。 一溪穿空舞澎湃,九曲度盡方盤紆。 細看直疑路中斷,已轉始覺川平鋪。 諸峰削成鳥亦怖,危磴豈復人能逾。 機岩學館第傳授,鼓樓石床知有無。 坐令丹梯化一鶴,又喚立筍成三姑。 遊人來觀但借問,疲乏人指說猶驚呼。 神君曾孫在何許,想見幔亭空藥爐。 千崖萬壑心賞倦,正喜松風清坐隅。 歸舟瞥然箭脫手,醉目眩我雙明珠。
zhī shān huà   zhōng yǒu dòng cáng xiān dōu  
chuān 穿 kōng péng pài   jiǔ jǐn fāng pán  
kàn zhí zhōng duàn   zhuǎn shǐ jué chuān píng  
zhū fēng xuē chéng niǎo   wēi dèng rén néng  
yán xué guǎn chuán shòu   lóu shí chuáng zhī yǒu  
zuò lìng dān huà   yòu huàn sǔn chéng sān  
yóu rén lái guān dàn jiè wèn   rén zhǐ shuō yóu jīng  
shén jūn zēng sūn zài   xiǎng jiàn màn tíng kōng yào  
qiān wàn xīn shǎng juàn   zhèng sōng fēng qīng zuò  
guī zhōu piē rán jiàn tuō shǒu   zuì xuàn shuāng míng zhū