伏虎嶺殘雪

宋代 趙文
晴得一霜晴更穩,飽飯不怕伏虎嶺。 山高積雪凍猶在,昨日空驚雪畫本。 日烘高樹玉槎牙,時有冰花墮無影。 紛紛垂絲白海棠,得冷時能略甦醒。 可怪此君大曲折,向人雅拜欲求拯。 擁袍公子亦吟雪,豈識山中有些景。 笪橋燭下寫詩成,一尊獨酌誰能省。
qíng shuāng qíng gèng wěn   bǎo fàn lǐng  
shān gāo xuě dòng yóu zài   zuó kōng jīng xuě huà běn  
hōng gāo shù chá   shí yǒu bīng huā duò yǐng  
fēn fēn chuí bái hǎi táng   lěng shí néng lüè xǐng  
guài jūn zhé   xiàng rén bài qiú zhěng  
yōng páo gōng yín xuě   shí shān zhōng yǒu xiē jǐng  
qiáo zhú xià xiě shī chéng   zūn zhuó shuí néng shěng