賦洪景伯新創清閟堂

宋代 曹勛
向來雜蕪穢,今忽快心目。 堂成風塵表,巧枕龍顧麓。 主人喜高節,此君出幽谷。 我梢舞翠鳳,煙霏度寒玉。 挺然霜雪操,下笑桃李俗。 窗戶回繁陰,書帙蔭新綠。 蕭騷蘊勝致,日日意自足。 況聞政事余,清集忘窘束。 真有文字樂,厭飫三萬軸。 卻恐樂未央,遄歸紫泥促。
xiàng lái huì   jīn kuài xīn  
táng chéng fēng chén biǎo   qiǎo zhěn lóng  
zhǔ rén gāo jié   jūn chū yōu  
shāo cuì fèng   yān fēi hán  
tǐng rán shuāng xuě cāo   xià xiào táo  
chuāng hu huí fán yīn   shū zhì yīn xīn  
xiāo sāo yùn shèng zhì    
kuàng wén zhèng shì   qīng wàng jiǒng shù  
zhēn yǒu wén   yàn sān wàn zhóu  
què kǒng wèi yāng   chuán guī