復和前韻二首 其二

宋代 劉攽
父老見枯朽,皆從童稚年。孫枝復秀色,仙事故依然。 巢鶴千齡異,源泉一溉偏。頗笑海棕陋,崎嶇留在綿。
lǎo jiàn xiǔ   jiē cóng tóng zhì nián sūn zhī xiù xiān   shì rán    
cháo qiān líng   yuán quán gài piān xiào hǎi zōng lòu   liú zài mián   綿