復和憐字韻二首

宋代 吳芾
春色撩人勝去年,鶯啼燕語若相憐。 一川煙水清還淺,萬疊雲山斷復連。 好景會心宜樂矣,故園回首卻悽然。 同僚賴有清新句,似聽松風漱玉泉。
chūn liáo rén shèng nián   yīng yàn ruò xiāng lián
chuān yān shuǐ qīng hái qiǎn   wàn dié yún shān duàn lián
hǎo jǐng huì xīn   yuán huí shǒu què rán
tóng liáo lài yǒu qīng xīn   shì tīng sōng fēng shù quán