甫爾逍遙偶得陸司空與繩數行坐客因舉吳門詩語一笑賦此

明代 王世貞
數弓甌脫一蝸廬,老去生涯自有餘。但飽何須香積飯,得閒能厭惠陁書。 師教忍辱波羅蜜,代有同生蔑戾車。卻是山僧多伎倆,此身聾瞽不妨渠。
shù gōng ōu tuō   lǎo shēng yǒu dàn bǎo xiāng fàn   xián néng yàn huì tuó shū    
shī jiào rěn luó   dài yǒu tóng shēng miè chē què shì shān sēng duō liǎng   shēn lóng fáng