伏讀二劉公瑞岩留題感事興懷至於隕涕追次元韻偶成二篇 其二

宋代 朱熹
投紱歸來臥赤城,家山無處不經行。寒岩解榻夢應好,絕壁題詩語太清。 陳跡一朝成寂寞,靈台千古自虛明。傳來舊業荒蕪盡,慚愧秋原宿草生。
tóu guī lái chì chéng   jiā shān chǔ jīng xíng hán yán jiě mèng yīng hǎo   jué shī tài qīng
chén zhāo chéng   líng tái qiān míng chuán lái jiù huāng jǐn   cán kuì qiū yuán 宿 cǎo shēng