賦得早雁出雲鳴

唐代 李世民
初秋玉露清,早雁出空鳴。隔雲時亂影,因風乍含聲。
chū qiū qīng   zǎo yàn chū kōng míng yún shí luàn yǐng   yīn fēng zhà hán shēng