賦得聞曉鶯啼

唐代 惟審
捲簾清夢後,芳樹引流鶯。隔葉傳春意,穿花送曉聲。 未調雲路翼,空負桂枝情。莫盡關關興,羈愁正厭生。
juàn lián qīng mèng hòu   fāng shù yǐn liú yīng chuán chūn   chuān 穿 huā sòng xiǎo shēng
wèi diào 調 yún   kōng guì zhī qíng jǐn guān guān xīng   chóu zhèng yàn shēng