賦得望遠山送客歸

唐代 無可
遙山寒雨過,正向暮天橫。隱隱凌雲出,蒼蒼與水平。 何時凝厚地,幾處映孤城。歸客秋風裡,回看傷別情。
yáo shān hán guò   zhèng xiàng tiān héng yǐn yǐn líng yún chū   cāng cāng shuǐ píng
shí níng hòu   chù yìng chéng guī qiū fēng   huí kàn shāng bié qíng