賦得生芻一束

唐代 餘玠
比玉人應重,為芻物自輕。向風傾弱葉,裛露示纖莖。 蒨練宜春景,芊綿對雨情。每慚蘋藻用,多謝vK蘭榮。 孺子才雖遠,公孫策未行。諮詢如不棄,終冀及微生。
rén yīng zhòng   wèi chú qīng xiàng fēng qīng ruò   shì xiān jīng
qiàn liàn chūn jǐng   qiān mián 綿 duì qíng měi cán píng zǎo yòng   duō xiè   v   K vK lán róng
cái suī yuǎn   gōng sūn wèi xíng xún   zhōng wēi shēng