賦得涉江采芙蓉詩

南北朝 祖孫登
浮照滿川漲,芙蓉承落光。人來間花影,衣渡得荷香。 桂舟輕不定,菱歌引更長。采采嗟離別,無暇緝為裳。
zhào mǎn 滿 chuān zhǎng   róng chéng luò guāng rén lái jiān huā yǐng   xiāng    
guì zhōu qīng dìng   líng yǐn gèng zhǎng cǎi cǎi jiē bié   xiá wèi shang