賦得秋雨

宋代 晏殊
點滴行雲覆苑牆,飄蕭微影度回塘。 秦聲未覺朱弦潤,楚夢先知韭葉涼。 野水有波增澹碧,霜林無韻濕疏黃。 螢稀燕寂高窗暮,正是西風玉漏長。
diǎn xíng yún yuàn qiáng   piāo xiāo wēi yǐng huí táng
qín shēng wèi jué zhū xián rùn   chǔ mèng xiān zhī jiǔ liáng
shuǐ yǒu zēng dàn   shuāng lín yùn shī shū huáng
yíng yàn gāo chuāng   zhèng shì 西 fēng lòu zhǎng