賦得彭郎磯送王澄淵知縣

明代 楊士奇
彭郎磯,連峰秀如馬。蜿蜒崒嵂凌煙霄,萬里江流走其下。 彭郎何處所,大姑渺相望。小姑雲鬟亦誰見,對門一柱空青蒼。 晴雲寒雨朝還夕,飛鳥迴翔樹如簀。楚舵吳檣日往來,江上行人幾今昔。 西連彭澤縣,高柳當縣門。過者紛紛憶陶令,小姑彭郎誰暇言。 去歲東來謁丹闕,磯下徘徊清興發。今年作令蜀西行,重過磯邊還有情。 情思彭澤千載士,豈為彭郎山水清。
péng láng   lián fēng xiù wān yán líng yān xiāo   wàn jiāng liú zǒu xià
péng láng chǔ suǒ   miǎo xiāng wàng xiǎo yún huán shuí jiàn   duì mén zhù kōng qīng cāng
qíng yún hán cháo hái   fēi niǎo huí xiáng shù chǔ duò qiáng wǎng lái   jiāng shàng xíng rén jīn
西 lián péng xiàn   gāo liǔ dāng xiàn mén guò zhě fēn fēn táo lìng   xiǎo péng láng shuí xiá yán
suì dōng lái dān quē   xià pái huái qīng xīng jīn nián zuò lìng shǔ 西 xíng   zhòng guò biān hái yǒu qíng
qíng péng qiān zǎi shì   wèi péng láng shān shuǐ qīng