賦得華亭鶴

唐代 孔德紹
華亭失侶鶴,乘軒寵遂終。三山凌苦霧,千里激悲風。 心危白露下,聲斷彩弦中。何言斯物變,翻覆似遼東。
huá tíng shī   chéng xuān chǒng suì zhōng sān shān líng   qiān bēi fēng
xīn wēi bái xià   shēng duàn cǎi xián zhōng yán biàn   fān shì liáo dōng