賦得花藤藥合寄潁陰故人

唐代 朱晝
藤生南海濱,引蔓青且長。剪削為花枝,何人無文章。 非才亦有心,割骨聞餘芳。繁葉落何處,孤貞在中央。 願盛黃金膏,寄與青眼郎。路遠莫知意,水深天蒼蒼。
téng shēng nán hǎi bīn   yǐn màn qīng qiě zhǎng jiǎn xuē wèi huā zhī   rén wén zhāng
fēi cái yǒu xīn   wén fāng fán luò chǔ   zhēn zài zhōng yāng
yuàn shèng huáng jīn gāo   qīng yǎn láng yuǎn zhī   shuǐ shēn tiān cāng cāng