賦得何仲默

明代 李攀龍
仲默自天秀,弱齡負遐矚。十六游京邑,藝苑策高足。 揮毫坐華觀,懷人理清曲。歸來放情志,日晏從所欲。 結好玩遺芳,明德以相勖。古道諒寡諧,遂令傷侷促。
zhòng tiān xiù   ruò líng xiá zhǔ shí liù yóu jīng   yuàn gāo    
huī háo zuò huá guān   huái rén qīng guī lái fàng qíng zhì   yàn cóng suǒ    
jié hǎo wán fāng   míng xiāng dào liàng guǎ xié suì   lìng shāng