賦得芙蓉出水

唐代 陳至
菡萏迎秋吐,夭搖映水濱。劍芒開寶匣,峰影寫蒲津。 下覆參差荇,高辭苒弱蘋.自當巢翠甲,非止戲赬鱗。 莫以時先後,而言色故新。芳香正堪玩,誰報涉江人。
hàn dàn yíng qiū   yāo yáo yìng shuǐ bīn jiàn máng kāi bǎo xiá   fēng yǐng xiě jīn
xià cēn xìng   gāo rǎn ruò píng   . dāng cháo cuì jiǎ   fēi zhǐ chēng lín
shí xiān hòu   ér yán xīn fāng xiāng zhèng kān wán   shuí bào shè jiāng rén