浮春齋

宋代 李新
煙鼎金顏碧線長,是中日日載春陽。 翠翰結屋驚鰲北,綠葉翻波夢水鄉。 靜晝鳥啼三月老,路人風送百花香。 從它流出紅英去,化作人間有韻粧。
yān dǐng jīn yán xiàn zhǎng   shì zhōng zài chūn yáng
cuì hàn jié jīng áo běi   fān mèng shuǐ xiāng
jìng zhòu niǎo sān yuè lǎo   rén fēng sòng bǎi huā xiāng
cóng liú chū hóng yīng   huà zuò rén jiān yǒu yùn zhuāng