賦愁

唐代 魏扶
愁。迥野,深秋。生枕上,起眉頭。閨閣危坐,風塵遠遊。 巴猿啼不住,谷水咽還流。送客泊舟入浦,思鄉望月登樓。 煙波早晚長羈旅,弦管終年樂五侯。
chóu jiǒng   shēn qiū shēng zhěn shàng   méi tóu guī wēi zuò   fēng chén yuǎn yóu
yuán zhù   shuǐ yàn hái liú sòng zhōu   xiāng wàng yuè dēng lóu
yān zǎo wǎn zhǎng   xián guǎn zhōng nián hòu