伏承示及毛公平仲墓銘且索輓詩熹不及識毛公而愛重其文舊矣義不可辭顧已不及其虞殯姑以數句

宋代 朱熹
毛公神仙骨,誤落世網中。髫齔出奇語,砉然驚乃翁。 弱齡翰墨場,不言已收功。亭亭絕世姿,皎皎冰雪容。 顧步一長嘯,笙鶴翔秋空。調高聽者稀,老去竟不逢。 一朝謝塵濁,泠然跨剛風。回頭叫安期,舉手邀韓終。 千秋有遺想,一往無留蹤。平生故人心,灑涕銘幽宮。 斯人不可見,斯文鬼神通。
máo gōng shén xiān   luò shì wǎng zhōng tiáo chèn chū   huā rán jīng nǎi wēng
ruò líng hàn chǎng   yán shōu gōng tíng tíng jué shì 姿   jiǎo jiǎo bīng xuě róng
cháng xiào   shēng xiáng qiū kōng diào 調 gāo tīng zhě   lǎo jìng féng
zhāo xiè chén zhuó   líng rán kuà gāng fēng huí tóu jiào ān   shǒu yāo hán zhōng
qiān qiū yǒu xiǎng   wǎng liú zōng píng shēng rén xīn   míng yōu gōng
rén jiàn   wén guǐ shén tōng