賦伯玉透光鏡

金朝 麻九疇
太陰淪魄元不耀,太陽分光成二曜。嗚呼怪銅盜此幻,透影在壁與背肖。 奩開㸌㸌光走庭,劃如剸犀乍脫鞘。泓澄秋落百丈潭,疑有龍向天門跳。 秦娃漢婉化鴛土,寵雨恩雲埋鳳詔。當年椒塗鑒桃李,身後泉台映蓬藋。 枕簟無情草木香,笙歌不暖梟狐嘯。髑髏一丑不再妍,不知持此將安照。 萬斛珠璣委俑人,喚得偷兒成鬼剽。借問金椎一控時,何如海上青蠅吊。 壽如金石佳且好,此銘此篆兩奇峭。今誰子後曩誰先,贏得細樞經蟻竅。 千古繁華一夢醒,恍然入手稱神妙。丹砂□紫翠羽青,萬金難買人年少。 君侯新自洛陽來,玉台人物今溫嶠。相看大笑古人痴,收鏡入奩還自笑。
tài yīn lún yuán yào 耀   tài yang fēn guāng chéng èr yào guài tóng dào huàn   tòu yǐng zài bèi xiào
lián kāi huò huò guāng zǒu tíng   huà tuán zhà tuō qiào hóng chéng qiū luò bǎi zhàng tán   yǒu lóng xiàng tiān mén tiào
qín hàn wǎn huà yuān   chǒng ēn yún mái fèng zhào dāng nián jiāo jiàn táo   shēn hòu quán tái yìng péng
zhěn diàn qíng cǎo xiāng   shēng nuǎn xiāo xiào lóu chǒu zài yán   zhī chí jiāng ān zhào
wàn zhū wěi yǒng rén   huàn tōu ér chéng guǐ piāo jiè wèn jīn zhuī kòng shí   hǎi shàng qīng yíng diào
shòu jīn shí jiā qiě hǎo   míng zhuàn liǎng qiào jīn shuí hòu nǎng shuí xiān   yíng de shū jīng qiào
qiān fán huá mèng xǐng   huǎng rán shǒu chēng shén miào dān shā   cuì qīng   wàn jīn nán mǎi rén nián shào
jūn hòu xīn luò yáng lái   tái rén jīn wēn jiào xiāng kàn xiào rén chī   shōu jìng lián hái xiào