分韻賦古松得青字

宋代 劉子翬
風韻颼颼遠更清,蒼髯瘦甲聳亭亭。 連根欲斗岩巒力,一蓋常涵雨露背。 曾映月明留鶴宿,近經雷霹帶龍腥。 衰殘愧我無仙骨,願采流膏慰暮齡。
fēng yùn sōu sōu yuǎn gèng qīng   cāng rán shòu jiǎ sǒng tíng tíng  
lián gēn dòu yán luán   gài cháng hán lòu bèi  
céng yìng yuè míng liú 宿   jìn jīng léi dài lóng xīng  
shuāi cán kuì xiān   yuàn cǎi liú gāo wèi líng