風雩亭詞

宋代 張栻
眷麓山之面隩有弦誦之一宮。郁青林兮對起, 背絕壁之穹隆。獨樵牧之往來, 委榛莽其蒙茸。試芟夷而卻視, 翕眾景之來宗。擢連娟之修竹, 森偃騫之喬松。山靡靡以旁轉, 谷窈窈而潛通。翩兩翼兮前張, 擁千麾兮後從。帶湘江之浮淥, 矗遠岫兮橫空。何地靈之久閟, 昉經始乎今公。怳棟宇之宏開, 列闌楯之周重。撫勝概以獨出, 信茲山之有逢。予揆名而諏義, 爰遠取於舞雩之風。昔洙泗之諸子, 侍函丈以從容。因聖師之有問, 各跽陳其所衷。獨點也之操志, 與二三子兮不同。方舍瑟而鏗然, 諒其樂之素充。味所陳之紆餘, 夫何有於事功。蓋不忘而不助, 示何始而何終。於鳶飛而魚躍, 實天理之中庸。覺唐虞之遺烈, 儼洋洋乎目中。惟夫子所與, 豈虛言之是崇。嗟學子兮念此, 遡千載以希蹤。希蹤兮奈何, 盍務勉乎敬恭。審操舍兮斯須, 凜戒懼兮冥濛。防物變之外誘, 遏氣羽之內訌。浸私意之脫落, 自本心之昭融。斯昔人之妙旨, 可實得於予躬。循點也之所造, 極顏氏之深工。登斯亭而有感, 期用力於無窮。
juàn shān zhī miàn ào yǒu xián sòng zhī gōng qīng lín duì    
bèi jué zhī qióng lóng qiáo zhī wǎng lái    
wěi zhēn mǎng méng róng shì shān ér què shì    
zhòng jǐng zhī lái zōng zhuó lián juān zhī xiū zhú    
sēn yǎn qiān zhī qiáo sōng shān páng zhuǎn    
yǎo yǎo ér qián tōng piān liǎng qián zhāng    
yōng qiān huī hòu cóng dài xiāng jiāng zhī    
chù yuǎn xiù héng kōng líng zhī jiǔ    
fǎng jīng shǐ jīn gōng huǎng dòng zhī hóng kāi    
liè lán dùn zhī zhōu zhòng shèng gài chū    
xìn shān zhī yǒu féng kuí míng ér zōu    
yuán yuǎn zhī fēng zhū zhī zhū    
shì hán zhàng cóng róng yīn shèng shī zhī yǒu wèn    
chén suǒ zhōng diǎn zhī cāo zhì    
èr sān tóng fāng shě ér kēng rán    
liàng zhī chōng wèi suǒ chén zhī    
yǒu shì gōng gài wàng ér zhù    
shì shǐ ér zhōng yuān fēi ér yuè    
shí tiān zhī zhōng yōng jué táng zhī liè    
yǎn yáng yáng zhōng wéi suǒ    
yán zhī shì chóng jiē xué niàn    
qiān zǎi zōng zōng nài    
miǎn jìng gōng shěn cāo shě    
lǐn jiè míng méng fáng biàn zhī wài yòu    
è zhī nèi hòng jìn zhī tuō luò    
běn xīn zhī zhāo róng rén zhī miào zhǐ    
shí gōng xún diǎn zhī suǒ zào    
yán shì zhī shēn gōng dēng tíng ér yǒu gǎn    
yòng qióng