風雲晝晦夜遂大雪

宋代 陸游
大風從北來,洶洶十萬軍。 草木盡偃仆,道路瞑不分。 山澤氣上騰,天受之為雲。 山雲如馬牛,水雲如魚龜。 朝闇翳白日,暮重壓厚坤。 高城岌欲動,我屋何足掀。 兒怖床下伏,婢恐堅閉門。 老翁兩耳聵,無地著戚欣。 夜艾不知雪,但覺手足皸。 布衾冷似鐵,燒糠作微溫。 豈不思一飲,流塵暗空樽。 已矣可奈何,凍死向孤村!
fēng cóng běi lái   xiōng xiōng shí wàn jūn
cǎo jǐn yǎn   dào míng fēn
shān shàng téng   tiān shòu zhī wèi yún
shān yún niú   shuǐ yún guī
cháo àn bái   zhòng hòu kūn
gāo chéng dòng   xiān
ér chuáng xià   kǒng jiān mén
lǎo wēng liǎng ěr kuì   zhù xīn
ài zhī xuě   dàn jué shǒu jūn
qīn lěng shì tiě   shāo kāng zuò wēi wēn
yǐn   liú chén àn kōng zūn
nài   dòng xiàng cūn