風雨

宋代 施樞
入夏惟憂旱,秋來卻浸霪。 風聲連海響,山氣與雲深。 望歲丹心切,憂時白髮侵。 旅中無別事,隱几自長吟。
xià wéi yōu hàn   qiū lái què jìn yín  
fēng shēng lián hǎi xiǎng   shān yún shēn  
wàng suì dān xīn qiè   yōu shí bái qīn  
zhōng bié shì   yìn cháng yín