鳳簫吟/芳草

宋代 王之道
雨溟濛。年年今日,農夫共卜新豐。登高隨處好,銀瓶突兀,南峙對三公。真珠漙露菊,更芙蓉、照水勻紅。但華發衰顏,不堪頻鑒青銅。相逢。行藏休借問,且徘徊、目送飛鴻。十年湖海,千里雲山,幾番殘照淒風。蟹螯粗似臂,金英碎、琥珀香濃。請細讀離騷,為君一飲千鍾。
míng méng nián nián jīn   nóng gòng bo xīn fēng dēng gāo suí chù hǎo   yín píng   nán zhì duì sān gōng zhēn zhū tuán   gèng róng zhào shuǐ yún hóng dàn huá shuāi yán   kān pín jiàn qīng tóng xiāng féng xíng cáng xiū jiè wèn   qiě pái huái sòng fēi hóng shí nián hǎi   qiān yún shān   fān cán zhào fēng xiè áo shì   jīn yīng suì xiāng nóng qǐng sāo   wèi jūn yǐn qiān zhōng