鳳簫吟

宋代 韓縝
鎖離愁,連綿無際,來時陌上初熏。繡幃人念遠,暗垂珠淚,泣送征輪。長亭長在眼,更重重、遠水孤雲。但望極樓高,盡日目斷王孫。 消魂。池塘別後,曾行處、綠妒輕裙。恁時攜素手,亂花飛絮里,緩步香茵。朱顏空自改,向年年、芳意長新。遍綠野,嬉遊醉眠,莫負青春。
suǒ chóu   lián mián 綿   lái shí shàng chū xūn xiù wéi rén niàn yuǎn   àn chuí zhū lèi   sòng zhēng lún cháng tíng zhǎng zài yǎn   gèng chóng chóng yuǎn shuǐ yún dàn wàng lóu gāo   jìn duàn wáng sūn
xiāo hún chí táng bié hòu   céng xíng chǔ qīng qún nèn shí xié shǒu   luàn huā fēi   huǎn xiāng yīn zhū yán kōng gǎi   xiàng nián nián fāng zhǎng xīn biàn   yóu zuì mián   qīng chūn