奉同黃檗慧公秀峰昌公丁巳上元日訪鼓山圭公游臨滄亭為賦十四韻

宋代 張元干
孤雲乘天風,飛入海上山。松聲發鼓吹,導我登層巒。 平生煙霞想,政在岩壑間。及茲百事懶,作意三日閒。 聊將燒燈夜,付與兒輩看。來陪老禪伯,杖履同躋攀。 曲折幾蘚磴,竹引春斕斑。竇口咽細泉,崖腹鳴飛瀾。 足疲眼界遠,語樂心地安。倒景射西崦,晃蕩雲海寬。 十年戎馬後,集此蘭若難。未必支許游,能盡賓主歡。 暝色到峰頂,月光散林端。摩挲忘歸石,告以幽遐觀。
yún chéng tiān fēng   fēi hǎi shàng shān sōng shēng chuī dǎo   dēng céng luán    
píng shēng yān xiá xiǎng   zhèng zài yán jiān bǎi shì lǎn zuò   sān xián    
liáo jiāng shāo dēng   ér bèi kàn lái péi lǎo chán zhàng   tóng pān    
zhé xiǎn dèng   zhú yǐn chūn lán bān dòu kǒu yàn quán   míng fēi lán    
yǎn jiè yuǎn   xīn ān dǎo jǐng shè yān 西 huàng   dàng yún hǎi kuān    
shí nián róng hòu   lán nán wèi zhī yóu néng   jǐn bīn zhǔ huān    
míng dào fēng dǐng   yuè guāng sàn lín duān wàng guī shí gào   yōu xiá guān