風俗

宋代 鄭剛中
民生各異俗,王制論不詭。 惟茲封州郡,山之一谷爾。 麥秋無青黃,霜冬有紅紫。 嗜好既殊尚,言語亦相抵。 問之彼不通,告我此勿理。 駭去如鹿麋,團聚若蛇虺。 如何蘇屬國,胡女為生子。 已而忽超然,天下同一理。 嶺南自嶺南,勿用嶺北比。 況自江山情,雅故均鄰里。 暮夜松桂間,受月如受水。 根根抱虛明,葉葉萬塵洗。 先生一杯酒,月到酒尊底。 畫以寄吾鄉,吾鄉祗如此。
mín shēng   wáng zhì lùn guǐ  
wéi fēng zhōu jùn   shān zhī ěr  
mài qiū qīng huáng   shuāng dōng yǒu hóng  
shì hào shū shàng   yán xiāng  
wèn zhī tōng   gào  
hài 鹿   tuán ruò shé huī  
shǔ guó   wéi shēng zi  
ér chāo rán   tiān xià tóng  
lǐng nán lǐng nán   yòng lǐng běi  
kuàng jiāng shān qíng   jūn lín  
sōng guì jiān   shòu yuè shòu shuǐ  
gēn gēn bào míng   wàn chén  
xiān sheng bēi jiǔ   yuè dào jiǔ zūn  
huà xiāng   xiāng zhī