奉送韋起居老舅百口假滿歸嵩陽舊居

唐代 權德輿
威鳳翔紫氣,孤雲出寥天。奇采與幽姿,縹緲皆自然。 嘗聞陶唐氏,亦有巢由全。以此聳風俗,豈必效羈牽。 大君遂群方,左史蹈前賢。振衣去朝市,賜告歸林泉。 滑和固難久,循性得所便。有名皆畏途,無事乃真筌。 舊壑窮杳窕,新潭漾淪漣。岩花落又開,山月缺復圓。 輕策逗蘿徑,幅巾凌翠煙。機閒魚鳥狎,體和芝朮鮮。 四皓本違難,二疏猶待年。況今寰海清,復此鬢髮玄。 顧慚纓上塵,未絕區中緣。齊竽終自退,心寄嵩峰巔。
wēi fèng xiáng   yún chū liáo tiān cǎi yōu 姿   piāo miǎo jiē rán
cháng wén táo táng shì   yǒu cháo yóu quán sǒng fēng   xiào qiān
jūn suì qún fāng   zuǒ shǐ dǎo qián xián zhèn cháo shì   gào guī lín quán
huá nán jiǔ   xún xìng de suǒ biàn 便 yǒu míng jiē wèi   shì nǎi zhēn quán
jiù qióng yǎo tiǎo   xīn tán yàng lún lián yán huā luò yòu kāi   shān yuè quē yuán
qīng dòu luó jìng   jīn líng cuì yān xián niǎo xiá   zhī zhú xiān
hào běn wéi nán   èr shū yóu dài nián kuàng jīn huán hǎi qīng   bìn xuán
cán yīng shàng chén   wèi jué zhōng yuán zhōng tuì 退   xīn sōng fēng diān