奉使宜春夜渡新淦江陸路至黃檗館路上遇風雨作

唐代 權德輿
草草理夜裝,涉江又登陸。望路殊未窮,指期今已促。 傳呼戒徒御,振轡轉林麓。陰雲擁岩端,澍雨當山腹。 震雷如在耳,飛電來照目。獸跡不敢窺,馬蹄唯務速。 虔心若齋禮,濡體如沐浴。萬竅相怒號,百泉暗奔瀑。 危梁慮足跌,峻坂憂車覆。問我何以然,前日受微祿。 轉知人代事,纓組乃徽束。向若家居時,安枕春夢熟。 遵途稍已近,候吏來相續。曉霽心始安,林端見初旭。
cǎo cǎo zhuāng   shè jiāng yòu dēng wàng shū wèi qióng   zhǐ jīn
chuán jiè   zhèn pèi zhuǎn lín yīn yún yōng yán duān   shù dāng shān
zhèn léi zài ěr   fēi diàn lái zhào shòu gǎn kuī   wéi
qián xīn ruò zhāi   wàn qiào xiāng háo   bǎi quán àn bēn
wēi liáng diē   jùn bǎn yōu chē wèn rán   qián shòu wēi 祿
zhuǎn zhī rén dài shì   yīng nǎi huī shù xiàng ruò jiā shí   ān zhěn chūn mèng shú
zūn shāo jìn   hòu lái xiāng xiǎo xīn shǐ ān   lín duān jiàn chū