奉使廬陵詩

南北朝 吳均
悵然不自怡,端憂坐漠漠。風急雁毛斷,冰堅馬蹄落。 客子饑寒多,江上衣裝薄。何當報恩罷,驅車還北郭。
chàng rán   duān yōu zuò fēng yàn máo duàn   bīng jiān luò
hán duō   jiāng shàng zhuāng báo dāng bào ēn   chē hái běi guō