風入松·一瓢飲水曲肱眠

宋代 張儼
一瓢飲水曲肱眠。此樂不知年。今朝忽上龍峰頂。卻元來、有此甘泉。洗卻平生塵土,慵游萬里山川。 照人如鑒止如淵。古竇暗涓涓。當時桑苧今何在,想松風、吹斷茶煙。著我白雲堆里,安知不是神仙。
piáo yǐn shuǐ gōng mián zhī nián jīn zhāo shàng lóng fēng dǐng què yuán lái yǒu gān quán què píng shēng chén   yōng yóu wàn shān chuān
zhào rén jiàn zhǐ yuān dòu àn juān juān dāng shí sāng zhù jīn zài   xiǎng sōng fēng chuī duàn chá yān zhù bái yún duī   ān zhī shì shén xiān