風入松 白仁甫集中木蘭花慢結句雲,二十四

元代 邵亨貞
先生每嘆賞之。一日作清平樂,贈一道人,末雲,未試囊中餐玉,明朝且入藍田,自以為得意,時舉以似人。仍索予試作一解,時陸彥文夏士賢諸子,正有出郭行春之約,乃綴此復命,且訂其盟,先生對客,擊節不已當年曾過宋東鄰。汗漫蹋芳塵。如今記得歡游處,畫橋橫、綠水粼粼。借問酒家何處,牧童遙指花村。近來樂事底因循。春又過三分。百年能幾開懷抱,繞天涯、芳草銷魂。但願有錢留客,也勝騎馬入門。
xiān sheng měi tàn shǎng zhī zuò qīng píng   zèng dào rén   yún   wèi shì náng zhōng cān   míng cháo qiě lán tián   wéi   shí shì rén réng suǒ shì zuò jiě   shí yàn wén xià shì xián zhū   zhèng yǒu chū guō xíng chūn zhī yuē   nǎi zhuì mìng   qiě dìng méng   xiān sheng duì   jié dāng nián céng guò sòng dōng lín hàn màn fāng chén jīn de huān yóu chù   huà qiáo héng shuǐ lín lín jiè wèn jiǔ jiā chǔ   tóng yáo zhǐ huā cūn jìn lái shì yīn xún chūn yòu guò sān fēn bǎi nián néng kāi huái bào   rào tiān fāng cǎo xiāo hún dàn yuàn yǒu qián liú   shèng mén