風人詩四首

唐代 陸龜蒙
十萬全師出,遙知正憶君。一心如瑞麥,長作兩岐分。 破檗供朝爨,須憐是苦辛。曉天窺落宿,誰識獨醒人。 旦日思雙屨,明時願早諧。丹青傳四瀆,難寫是秋懷。 聞道更新幟,多應發舊旗。征衣無伴搗,獨處自然悲。
shí wàn quán shī chū   yáo zhī zhèng jūn xīn ruì mài   zhǎng zuò liǎng fēn
gōng cháo cuàn   lián shì xīn xiǎo tiān kuī luò 宿   shuí shí xǐng rén
dàn shuāng   míng shí yuàn zǎo xié dān qīng chuán   nán xiě shì qiū huái
wén dào gēng xīn zhì   duō yìng jiù zhēng bàn dǎo   chǔ rán bēi