鳳棲梧

宋代 柳永
佇倚危樓風細細。望極春愁,黯黯生天際。草色煙光殘照 里。無言誰會憑闌意。 擬把疏狂圖一醉。對酒當歌,強樂還無味。衣帶漸寬終不 悔。為伊消得人憔悴。 (案以上二首別又見歐陽修《近體樂府》卷二)
zhù wēi lóu fēng wàng chūn chóu   àn àn shēng tiān cǎo yān guāng cán zhào
yán shuí huì píng lán
shū kuáng zuì duì jiǔ dāng   qiáng hái wèi dài jiàn kuān zhōng
huǐ wèi xiāo de rén qiáo cuì
  àn shàng èr shǒu bié yòu jiàn ōu yáng xiū jìn yuè juǎn èr